* Học, Học nữa, Học mãi *



*** Tài nguyên dạy học ***

*** LIÊN KẾT WEBSITE ***

***Hương sắc Hoa Lan***

*** Góc Sinh Học ***

***Hương sắc Hoa Mai***

THỜI GIAN QUÝ NHƯ VÀNG

*** Ngày này năm xưa ***

Hãy phòng và chống HIV

*** BẢNG TÍNH LƯƠNG ***

Giá vàng hôm nay?

Có phải vòng đời không?

* Y học cổ truyền VN *

TÌM KIẾM

TRÂN TRỌNG CHÀO ĐÓN

1 khách và 0 thành viên

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Sắp xếp dữ liệu

    HƯƠNG SEN ĐẤT VIỆT

    TRỢ GIÚP

    chu-new-moiTin tức từ PGD Hưng Hà
    chu-new-moiTin tức từ Sở GDĐT Thái Bình
    chu-new-moiTin tức từ Bộ Giáo Dục và Đào Tạo
    TRÂN TRỌNG CHÀO MỪNG QUÝ VỊ ĐẾN VỚI - SINH HỌC THẬT LÀ THÚ VỊ (Teacher Lực) - SINCERELY WELCOME YOU TO THE "BIOLOGY IS VERY INTERESTING"

    Chào mừng quý vị đến với website SINH HỌC THẬT LÀ THÚ VỊ

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.

    1001 Chuyen cam dong phan 2

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn: Suu Tam
    Người gửi: Nguyễn Văn Lực (trang riêng)
    Ngày gửi: 12h:39' 07-01-2013
    Dung lượng: 3.8 MB
    Số lượt tải: 4
    Số lượt thích: 0 người

    The real way to get happiness is by giving out happiness to other people.
    (Lord Robert Baden-Powell)
    
    


    Tuyển tập
    1001... CÂU CHUYỆN CẢM ĐỘNG
    Phần 2

    





    Hà Nội, Tháng 1/2005











    Bạn thân mến!
    Ngày nay, khi Khoa học Kỹ thuật ngày càng phát triển, mọi thứ dần được thay thế bằng máy móc thì còn người cũng trở thành những cỗ máy bìết suy nghĩ, sống lạnh lùng và thờ ơ với mọi thứ xung quanh. Có bao giờ bạn tự hỏi mình đã sống vì cái gì và cuộc sống này đã mang lại cho bạn điều gì. Hãy dành chút thời gian hiếm hoi để nhìn lại bản thân mình và nhìn ngắm những người chung quanh để thấy rằng đâu đó trong cuộc đời bon chen, tấp nập này vẫn tồn tại món quà vô giá của cuộc sống – đó chính là tình yêu thương nhân loại.
    ChipHN.
    (Sưu tầm và biên soạn)
      

    Bốn ngón tay
    Lúc mới sinh ra, cậu bé đã bị mù. Khi cậu lên 6, một việc xảy ra làm em không tự giải thích được. Buổi chiều nọ, em đang chơi đùa cùng các bạn, một cậu bé khác đã ném trái banh về phía em. Chợt nhớ ra cậu bé la lên: - Coi chừng ! Quả banh sắp văng trúng đấy. Quả banh đã đập trúng người cậu, và cuộc sống của cậu không như trước đây nữa. Cậu bé không bị đau, nhưng cậu thật sự băn khoăn. Cậu quyết định hỏi mẹ: - Làm sao cậu ta biết điều gì sắp xãy ra cho con trước khi chính con nhận biết được điều đó ? Mẹ cậu thở dài, bởi cái giây phút bà e ngại đã đến! Đã đến cái thời khắc đầu tiên mà bà cần nói rõ cho con trai mình biết: "Con bị mù!". Rất dịu dàng bà cầm bàn tay của con, vừa nắm từng ngón tay và đếm: - Một - hai - ba - bốn - năm. Các ngón tay này tựa như năm giác quan của con vậy. Ngón tay bé nhỏ này là nghe, ngón tay xinh xắn này là sờ chạm, ngón tay tí hon này là ngửi, còn ngón bé tí này là nếm. ..". Ngần ngừ một lúc, bà tiếp: -. ..Còn ngón tay tí xíu này là nhìn. Mỗi giác quan của con như mỗi ngón tay, chúng chuyên chở bức thông điệp lên bộ não con". Rồi bà gập ngón tay bà đặt tên "nhìn", khép chặt nó vào lòng bàn tay của con, bà nói: - Con ạ! Con là một đứa trẻ khác với những đứa khác, vì con chỉ có bốn giác quan, như là chỉ có bốn ngón tay vậy: một - nghe, hai - sờ, ba - ngửi, bốn - nếm. Con không thể sử dụng giác quan nhìn. Bây giờ mẹ muốn chỉ cho con điều này. Hãy đứng lên con nhé. Cậu đứng lên. Bà mẹ nhặt trái banh lên bảo: - Bây giờ con hãy đặt bàn tay của con trong tư thế bắt trái banh. Cậu mở lòng bàn tay và trong khoảnh khắc cậu cảm nhận được quả banh cứng chạm vào các ngón tay của mình. Cậu bấu chặt quả banh và giơ lên cao. Giỏi ! Giỏi ! - Bà mẹ nói - Mẹ muốn con không bao giờ quên điều con vừa làm. Con cũng có thể giơ cao quả banh bằng bốn ngón tay thay vì năm ngón. Con cũng có thể có và giữ được một cuộc sống trọn vẹn và hạnh phúc với chỉ bốn giác quan thay vì năm nếu con bước vào cuộc sống bằng sự nỗ lực thường xuyên! Cậu bé không bao giờ quên hình ảnh "bốn ngón tay thay vì năm". Đối với cậu đó là biểu tượng của niềm hy vọng. Và hễ cứ mỗi khi nhụt chí vì sự khiếm khuyết của mình, cậu lại nhớ đến biểu tượng này để động viên mình. Cậu hiểu ra rằng mẹ cậu đã nói rất đúng. Cậu vẫn có thể tạo được một cuộc sống trọn vẹn và giữ lấy nó chỉ với bốn giác quan mà cậu có được.

    Cách nhìn cuộc sống
    John là một ông lão ít nói và thông thái. Ông thường ngồi trên chiếc ghế bành cũ kỹ trước hiên nhà, nhìn mọi người qua lại. Đôi khi ông vẫy tay chào họ. Một hôm, cô cháu gái nhỏ của ông John ngồi xuống cạnh ông mình, và cả hai cùng nhìn những người qua lại trước nhà họ. Một người đàn ông lạ, cao lớn, anh ta nhìn quanh như tìm một nơi nào đó để dừng chân, rồi tiến đến gần hỏi ông John: - Trong ngôi làng này người ta sống kiểu gì hả ông lão? Ông John chậm rãi hỏi lại: - Vậy nơi mà anh vừa đi khỏi, người ta sống ra sao?
     
    Gửi ý kiến

    Quê hương là gì hả mẹ? Mà cô giáo dạy phải yêu ! Quê hương là gì hả mẹ? Mà ai đi xa cũng nhớ nhiều !

    * Nghề giáo là nghề cao quý nhất trong các nghề cao quý.

    * Không thầy đố mày làm nên.

    * Đem việc làm mà dạy người thì người ta theo; chỉ đem lời nói mà dạy người thì người ta không phục.

    * Nhân cách của người thầy là sức mạnh có ảnh hưởng to lớn đối với học sinh, sức mạnh đó không thể thay thế bằng bất kỳ cuốn sách giáo khoa nào, bất kỳ câu chuyện châm ngôn đạo đức, bất kỳ một hệ thống khen thưởng hay trách phạt nào khác.

    * Tôi thích người thầy, bên cạnh bài tập về nhà, còn cho bạn đem một điều gì đó về suy nghĩ.

    * Công việc của người thầy ưu tú là kích thích những người có vẻ tầm thường có nỗ lực phi thường. Vấn đề hóc búa là không phải xác định những người chiến thắng; mà làm cho những người bình thường trở thành người chiến thắng.

    * Giáo dục là làm cho con người tìm thấy chính mình.

    * Hiền dữ phải đâu là tính sẵn, phần nhiều do giáo dục mà nên.

    * Học thầy, học bạn, vô vạn phong lưu.

    DANH NGÔN